| |
Akii's posts with tag: truyện ngắn
| | Người ta định giết Mực đã lâu rồị Mực là con già hơn trong hai con chó của nhà. Nhưng cũng là con nhiều nết xấụ Nó tục ăn: đó là thường. Nó nhiều vắt: cái ấy đủ khổ cho nó. Nó cắn càn ấy là cái khổ của bọn ăn màỵ Nhưng nó lại sủa như một con gà gáy: cái này thì không thể nào tha thứ được. Thoạt tiên người ta định ngày chết cho nó vào dịp Thanh Minh. May cho nó hôm ấy bà chủ nhà bị ốm. Rồi thì là Tết tháng năm. Bỗng nhiên đứa con út của bà ươn mình: bà phải kiêng để lấy sữa lành cho con bú. Sau cùng người ta nhất định thịt nó vào rằm tháng bảy ai ốm mặc. Nhưng lần nầy Mực vẫn còn thoát nạn là vì nhờ có Dụ Người con cả xa xôi ấy vừa viết thư báo chẳng bao lâu sẽ về. Bà mẹ mừng như tìm được một vật quý bị rơi và bà nhất định lùi ngày xử con Mực lạị Bây giờ thì Du về rồị Chiều hôm qua con người phóng đãng ấy đã khệ nệ xách cái vali rất nặng bước vào sân, miệng mỉm cười và mặt đỏ. Cái nhà tranh, mấy cây cau hình như vừa đúng thẳng hơn lên để chào chàng. Rồi đến lũ em ầm ỹ đẩy mành chạy òa ra, và bà mẹ mừng quá cười và khóc. Nhưng kẻ lên tiếng trước nhất là con Mực. Con chó già nua ấy rít lên cái thứ tiếng gà gáy của nó và chạy lại Dụ Bà mẹ thét lên và lũ em chửi những câu thô tục. Du bỡ ngỡ nhìn mọi ngườị
- Hình như mẹ không được khoẻ, ồ các em đã lớn cả rồi: Thanh, Tú, đứa nào đâỷ à, Thảo con chuột nhắt, trông Thảo xinh quá nhỉ? À! Con Mực, vẫn con chó ngày ấy đấy à?... trông nó già đi tệ!...
Con chó đã nhận ra người chủ cũ. Nó đứng lặng vẫy đuôi, đầu cúi xuống, hai mắt nhèm ương ướt nhìn đất như tủi phận. Du thương hại: đó là người bạn lặng lẽ thui thủi bên chàng những năm xưa khi đêm vắng, chàng ngồi nhìn trăng mà oơ mộng. Chàng muốn cúi xuống vuốt vẹ Nhưng nó bẩn ghê gớm quá, lông rụng từng mảng, thịt trắng lộ ra có nơi sần mụn nữạ Dáng điệu thì già nua, có vẻ buồn và len lén như phòng bị một cách yếu ớt. Không còn những cái vẫy đuôi mạnh dạn những cái nhìn rất bạn bè và những cái hít chân vồ vập như khi một con chó đã vui và không ngờ vực. Du thấy lòng nằng nặng. Chàng đưa chân chạm khẽ vào con chó để tỏ tình thương. Con chó vẫy đuôi mạnh hơn nhưng len lén lánh ra: dáng điệu một kẻ sợ hãi cố cười với người nó sợ. Và tức khắc nó vặn vẹo mình và rít lên một tiếng ngắn và to; đứa em tưởng anh đá hụt trả thù cho anh bằng một cái đá mạnh vào sườn con vật. Nó lấm lét lảng dần cũng không dám chạy một cách thẳng thắn để đi trốn nữạ Du trách em:
- Sao Tú ác thế?
- Cần gì, đến mai giết thịt cho anh ăn đấỵ
Du thấy cái vui đoàn tụ giảm hẳn đi một nửạ Hình ảnh con chó ghẻ với cái buồn mơ hồ cứ lảng vảng trong óc chàng mãi mãị Sáng hôm sau lúc ăn cơm chàng thoáng thấy nó đi qua, đầu cúi mắt nhìn nghiêng như những người giả trá. Chàng muốn gọi nó vào kẹp nó vào giữa hai bàn chân và vừa ăn vừa vẩy cho nó miếng cơm chung một bát. Nhưng mà không thể được: dịu dàng quá là yếu tâm hòn, và ai hiểu được rằng mình lại có thể yêu thương một con chó bẩn ghê gớm như thế được? Bữa ăn xong, con Hoa cầm bát cơm ra: một tay nó xách cái thúng như để rồi xếp bát. Thấy được ăn, tất cả thú tính của con Mực hoàn toàn nổi dậỵ Nó nhảy tới vẫy đuôi hếch mõm nhìn và đợị Cơm vừa đổ xuống nó vội vàng chúi mõm ăn ngaỵ Miếng chưa qua cổ thì cái thúng đã chụp quanh trên mình. Nó rít lên, vùng mạnh; nhưng Hoa đã tì cả người lên cái thúng rồi, và con Mực bị thu gọn ở trong vừa vặn đến nỗi không còn giẫy và kêu được. Lũ trẻ con réo ầm lên. Người ta lấy sẵn dao thớt và dây để tróị Phần mở thứng đã đành phải về Du: ông chủ đi vắng, cả nhà chỉ có chàng là đàn ông, mà không lẽ đi mượn hàng xóm trói giùm một con chó đã úp gọn gàng chỉ việc hơi hé cạp thúng lên, hễ chó thò đầu ra thì một đứa em đặt gậy lên cổ nó để chân chàng dận xuống. Nhưng tay chàng thấy run run. Và khi con chó vừa thò đầu ra thì nó quẫy luôn một cái mạnh, vùng ra được. Con Hoa tủm tỉm cườị Lũ em ngơ ngác nhìn theo con chó vừa ẳng ẳng vừa chạy ở ngoài vườn. Còn Du thì mặt đỏ như gấc chín. Chàng thấy mình yếu tay hơn cả con Hoạ Có lẽ nào chàng lại dịu lòng hơn cả một người con gáị Và tự nhiên chàng giận con Mực. Người ta còn lo con Mực sợ hãi mà đi mất. Quả nhiên suốt ngày hôm ấy nó không về. Nó vẩn vơ vườn hàng xóm, lẩn lút như một con chó trước khi hóa dạị Người ta tưởng đã mất toị Nhưng tối hôm ấy nó lần vào gầm giường rồi Du lại nghe thấy cái thứ tiếng gà gáy của nó rít lên ở phía ngõ. Sáng hôm sau nó vẫn bỏ cơm. Trưa cũng thế. Và cứ thấy bóng người lại cúp đuôi chạy mất. Du thương hại sai người đem cơm đổ ra vườn. Một lúc sau Mực lại gần. Nó trông trước trông sau, đưa mõm rê trên những hạt cơm rồi vô cớ giật mình chạy thẳng. Có lẽ cái kỹ niệm khủng khiếp vừa lóe ra và đập mạnh vào thần kinh nó như luồng điện. Du thấy bồn chồn và vẩn vơ: thương, hối hận hay là thẹn. Sau cùng thì chàng bực mình: chàng nhận ra rằng một con chó đã làm mất sực bình tĩnh của tâm hồn chàng. Và đột nhiên chàng muốn giết con Mực lắm. Chàng muốn có đủ can đảm để giết ngườị Phải dám giết mà không run tay khi cần phải giết. Còn làm được trò gì nữa nếu chỉ giết một con chó mà tim cũng đập? Sự do dự đã hết rồị Khi có một ý định thì ý định ấy chóng thành mạnh mẽ. Du thấy lòng cứng cỏị Đã có lúc chàng tưởng đến cái thú dí con dao vào súc thịt giẫy lên đành đạch để máu ấm phọt vào taỵ Và chiều hôm ấy khi thấy con chó ở vườn thì chàng gần như mừng rỡ. Con vật khốn nạn đói và sợ đã mệt lử đi rồị Nó hiện ngủ bên bờ giậụ Du cầm cái gậy to rón rén lại gần. Nhưng giơ gậy lên chàng bỗng thấy tim run một cáị Chàng tưởng như ngạt thở và ngừng lại một giây để nhìn con chó. Giấc ngủ của nó có lẽ đầy ác mộng vì thỉnh thoảng khắp mình nó lại giật lên. Du thấy lòng qủa quyết tiêu tán hết. Nhưng con chó bỗng giật mình. Du hoảng hốt thẳng cánh vụt mạnh trên mình nó, bụng nó thót hẳn vào rồi lại phình ra như một khối cao sụ Nó rống lên gượng dậy loạng choạng mấy vòng rồi chui bừa qua giậu trong khi Du vụt cuống cuồng theo xuống đất... Đêm đã khuyạ Du lại nghe tiếng Mực rống lên. Chàng thấy toát mồ hôi và nhất định không giết con chó nữạ Nhưng trời gần sáng chàng còn đương mơ mộng, thì đã nghe tiếng Hoa gọi cuống cuồng lên. Con vật khốn nạn không biết mỏi mệt thế nào mà ngủ quên đi ngay ở giữa san để đến nỗi bị Hoa úp được. Lần này thì người ta cẩn thận hơn. Hai ba người nắm vào hai đầu gậy tre ngáng sẵn bên cạnh thúng rồi Hoa mới hơi hé miệng thúng lên. Thấy sáng con Mực nhô ra ngoài cái mõm ướt phì phì. Hoa nhích lên tí nữa nhưng một cái gối đã tì sẵn trên thúng. Mực lách cả cái đầu rạ Cái gậy đè mạnh xuống. Con vật khốn nạn không còn kịp kêụ
- Đè chặt, thật chặt, đừng buông nó ra nó cắn đấy!
Du kêu lên như thế nhưng tiếng chàng đã hơi run run. Con chó phì một cái nữa: hơi thở mới thoát ra một nửa bị tắc. Cái gậy đè sát đất, mắt nó trợn lên. Lòng đen ươn ướt cứ đờ dần rồi ngược lên lần một nửa vào mí trên. Lòng trắng đã hơi đục. Lúc Hoa trói xong cả chân trước, chân sau và buộc mõm rồ thì con chó đã mềm ra không còn cựa quậy nữạ
Du nghẹn ngào nén khóc...
|
| 1. Em Mãi Yêu Anh
Sài-gòn, giữa mùa hè trời nóng bức, những cây điệp tàng nào tàng nấy thật to lớn, hoa đang nở rộ màu hồng tươi thắm làm rực rở cả hai bên đại lộ Thống Nhứt. Ngọc và Bích, hai cô gái khoảng mười chín hai mươi tuổi, đang đèo nhau trên chiếc Honda đàn-bà màu xanh đọt chuối. Hai cô ăn mặc theo thời đại, quần sọt màu trắng, áo sơ-mi ca-rô ngắn tay, hai vạt trước cột tréo lại - cả hai đều có mái tóc dài cột đuôi ngựa, đánh son phấn đơn sơ, miệng nói nói cười cười. Sắc vóc cô nào cô nấy rất hấp dẫn và xinh xắn... Chiều nay, Bích và Ngọc rủ nhau đi dạo trong Sở Thú (Thị Nghè). Đến nơi Ngọc dắt xe đi gởi, Bích móc bóp lấy tiền mua vé vô cửa. Hai cô đi tà tà, định quẹo vô Viện-Bảo-Tàng. Bất chợt Ngọc núp phía sau lưng Bích. Bích quay sang liền hỏi : - Mầy làm gì vậy Ngọc ? - Gặp người quen. - Làm gì mầy sợ dữ vậy ? - Tại bữa hỗm, tao cho hắn "lèo". - Ai vậy ? - Mầy không biết đâu. - Cha, kép mới há ! - Kép đâu mà kép. - Đâu, hắn đâu ? - Kia kìa, hắn đang ngồi trên băng dài đọc sách đó. Bích nhìn nhìn, rồi nói liền : - Ai mà trông giống anh Thạch quá cà ! - Ủa, mầy biết anh ấy hả Bích ? - Biết hồi mấy năm trước. - Mầy quen anh ấy như thế nào vậy ? - Tao có kể cho mầy nghe rồi. - Ối, làm sao mà tao nhớ được. - Mầy quen với anh ấy, sao hỗm rày mầy không nói cho tao nghe ? - Hôm trước mầy đi chơi hay thăm bà con ở Cần Đước, Cần Giuột gì đó. Ở nhà một mình, tao buồn tình nên thả bộ đi lang thang ra ngoài miệt Nguyễn Huệ - Tự Do. Anh ấy lại làm quen và mời tao đi ăn cơm ở Nhà-Bè. Nhưng tao cho hắn "lèo". Bích cười ngất và nói : - Mầy lại tái diễn cái màn đó nữa. Tối ngày mầy cho người ta "lèo" hoài. Rồi thấy họ, mầy lại trốn. Để tao kêu ảnh nha ! - Thôi, thôi kỳ lắm ! - Kỳ cái gì... Anh Thạch ! Anh Thạch ! Kêu xong, Bích dấu mặt. Thạch nghe tiếng con gái gọi tên mình, cậu giựt mình ngó dáo dác. Vừa nhìn thấy Ngọc, Thạch vi đứng lên đi tới : - Chào cô Ngọc... và chào... cô Bích ! Bích tươi cười : - Dạ, chào anh Thạch. Lâu quá ha ! Dạo này anh ra sao ? Ngọc liền hỏi nhanh : - Hai người quen nhau thân lắm hả ? Bích gật đầu : - Tao đã kể cho mầy nghe hồi tao mới quen với mầy đó. - Vậy hả ? Thạch cười và nói : - Trời nắng nóng quá, mời hai cô ra ngoài uống nước mía với tôi nha. Ngọc nhìn Bích, cả hai cùng gật đầu. Sau đó, ba người đi tà tà ra xe nước mía bên lề đường Nguyễn Bỉnh Khiêm. Họ kê vài cái bàn thấp và cả chục chiếc ghế đẩu lùn lùn cho khách ngồi nghỉ chân và uống nước. Nãy giờ Bích muốn hỏi thăm Cường, mà cô cứ ngập ngừng. Nhưng cuối cùng cô hỏi : - Anh Thạch có thường gặp anh Cường không ? Ngọc nghe tên Cường, cô liền nói : - A ha, thì ra anh Thạch là bạn của anh Cường... Tao nhớ rồi. Thạch chưng hửng, cậu thoáng nghỉ trong đầu : ‘’Mới có mấy năm qua, mà ngày nay Bích thay đổi rất nhiều, từ dáng vóc đến cách ăn diện, lời nói cũng dạn mồm, dạn miệng. Bữa hỗm Ngọc nói với mình là nàng có một cô bạn ở chung và có cửa tiệm trong Chợ-Lớn, mà không biết tiệm gì cà ?’’. Thạch quay sang trả lời câu hỏi của Bích : - Dạo này thằng Cường biệt phái miệt Tân An. Nó sắp lên Trung-Úy rồi. Bích hỏi : - Còn anh ! Anh còn ở trong lính không ? - Vẫn còn. Nhưng tôi ở Sàigòn. Ngọc nhìn Thạch và mỉm cười : - Cha, chắc anh là lính "kiểng" phải không ? Nhìn anh giống như Công-Tử-Bột, chớ chẳng thấy lính tráng gì hết. Thạch ngập ngừng cười cười : - ... Gần như vậy... Cha mẹ tôi không muốn tôi đi lính xa thủ-đô. Này, hai cô có tiệm gì ở miệt Chợ-Lớn, mà đường nào vậy ? Bích nhìn Ngọc. Ngọc nháy nháy mắt. Bích tức cười trong bụng, nàng liền nói : - Tiệm Ngân-Hà, đường Tề-Thiên đó anh Thạch à ! Ngọc liếc Bích và cũng tức cười : - Xin lỗi anh. Tại bữa hỗm anh hỏi em làm gì. Em nói đại đó, chớ không có tiệm gì hết. Nay xin đính chánh lại nghe. - Vậy hai cô làm... Thôi, sao tôi tò mò quá ! Hôm nào hai cô rảnh, cho chúng tôi mời đi ăn cơm một hôm được không ? Ngọc hỏi : - Chúng anh ? Ai nữa vậy ? - Cường... nó là... là... Bích liền cắt lời Thạch : - Là... người em ... ghét nhứt đời đó. Thạch lắc đầu và cười : - Ghét... ghét mà gặp tôi là hỏi thăm... liền. Bích hơi mắc cỡ và nói : - Thì... thì tại em thấy anh, bỗng em chợt nhớ đến anh Cường vậy thôi. Chớ... chớ... Ngọc cướp lời : - Chớ không phải... mầy nhớ lại hương-xưa sao ? Bích đập vai Ngọc : - Thôi Ngọc ơi ! Mầy chọc quê tao hoài... Những ly nước mía đã cạn queo. Thạch hỏi : - Hai cô uống thêm gì nữa không ? - Dạ, thôi đủ rồi. Thạch đứng dậy trả tiền. và hỏi : - Hai cô ở đâu, cho xin địa chỉ, số điện thoại được không ? Hai cô nhìn nhau. Ngọc nói : - Có gì mà không được. Nè, tụi em ở... ‘’nghèo’’ lắm đó nghe ! - Nghèo giàu là nghĩa lý gì hai cô ơi ! Ngọc nháy mắt, ý bảo Bích viết địa chỉ, vì nàng học hành chỉ biết đọc chớ viết thì dở lắm. Bích mở bóp lấy cây viết Bis và xé miếng giấy nhỏ viết đưa cho Thạch. Thạch lấy đọc sơ, và nói : - Ủa, hai cô ở "Building Kim Long"? Nè, có điện thoại không ? Bích trả lời : - Điện thoại chỉ ở dưới gác-gian, chớ không có trong phòng. Thôi, tụi này phải về. Hôm nào sẽ gặp lại anh nha ! - Tạm biệt hai cô ! Cả ba chia tay nhau. Bích và Ngọc đi lấy xe dzọt về. Còn Thạch đi đến chiếc xe hơi hiệu Fiat màu trắng. Thạch vô ngồi trong xe, cậu nghĩ : ‘’Mình phải gọi thằng Cường về Sàigòn vài ngày mới được. Mình biết nó còn yêu Bích lắm. Lúc nào gặp mình, nó cũng nhắc tới Bích, và nó luôn hy vọng sẽ có ngày gặp lại nàng’’. Sau đó, Thạch lái xe trực chỉ về Cư-Xá Lữ-Gia (Phú-Thọ). Về nhà tắm rửa thay đồ xong. Thạch liền ngồi vào bàn giấy viết thơ cho Cường gởi đi cấp tốc. Qua tuần sau, Cường nhận được thư của Thạch, chàng mở ra đọc : Phú-Thọ, ngày... tháng... năm 19... Việt Cường bạn hiền, Tao viết thư này cho mầy biết một tin thật vui. Tao vừa gặp lại Bích hồi xế trưa này. Nàng có hỏi thăm về mầy. Vậy thì chừng nào mầy trở về Sàigòn nhớ cho tao hay liền. Và luôn đây, tao ghi địa chỉ của Bích. Nếu mầy muốn viết thư cho nàng, thì mầy cứ viết. Nàng có cô bạn người miền Trung coi cũng được lắm... O.K. vài hàng cho mầy. Chúc mầy mạnh khoẻ vui vẻ. Trả lời cho tao gấp nha. Bạn mầy Bảo Thạch Đọc xong lá thư, Cường nghe trong lòng như bắt được vàng. Chàng gọi điện thoại cho Thạch, nói là chàng sẽ giàn xếp xin về Sàigòn vài ngày tới.. Mấy ngày sau, Cường lái chiếc xe Jeep từ Tân An về thẳng nhà của Thạch. Hai người bạn gặp nhau, rồi dự định tối đi đến "Building Kim Long" ở đường Lê Thánh Tôn tìm gặp Bích và Ngọc. Cường thay bộ đồ lính ra. Rồi mặc áo sơ-mi dài tay màu xanh da trời, quần Tây màu xám đậm. Còn Thạch mặc áo sơ-mi trắng, quần xanh dương. Trông hai cậu như học sinh thuở nào. Xong xuôi, cả hai đi ra xe chạy đến nơi. Thạch và Cường leo lên từng lầu ba gõ cửa. Vì không hẹn trước, nên họ cũng sợ hai cô vắng nhà. Còn Ngọc và Bích đang sửa soạn đi làm. Bích đang soạn áo quần, nàng nghe có tiếng gõ cửa, cô hỏi Ngọc : - Ai mà gõ cửa giờ này vậy kìa ? - Thì mầy cứ đi ra mở cửa coi ai ? Bích mở hé cửa, nàng sửng sốt muốn hét lên, rồi dường như lưỡi cứng đơ, nàng nói cà lăm : - Trời... đất ơi ! ... Hai... anh... đi đâu giờ này... vậy ? Ngọc nghe vậy, nàng hỏi : - Ai vậy ? Bích nói như bị nghẹn cổ : - Anh... Thạch và ... anh ... Cường. Ngọc đứng lên và nói : - Bình tĩnh. Bình tĩnh mà mời vào. Mầy làm gì cà lăm vậy Bích ? Bích mở cửa toẹt ra : - Dạ, dạ... mời hai anh vô... Nhà tụi em chật chội lắm nha ! Cường vừa gặp lại Bích, người yêu cũ, cậu cũng mang tâm trạng như Bích nên không nói được lời nào cả. Còn Thạch thì tự nhiên hơn. Cậu giới thiệu Ngọc cho Cường biết, rồi kéo ghế ngồi và bảo Cường ngồi ghế bên kia, Thạch gãi đầu cười cười : - Hai cô đi đâu mà diện đẹp quá vậy ? Ngọc nhìn Bích, cả hai chẳng muốn trả lời câu hỏi của Thạch. Cường cứ nhìn Bích mà vẫn im lìm. Tự nhiên trong căn phòng im lặng. Không khí như đang có tia nắng chiếu vào làm ai cũng nghe nung nóng từ trong lòng lẫn thể xác. Trên gương mặt Bích hai gò má ửng hồng. Thạch thấy vậy, cậu muốn đánh tan cái bầu không khí im lìm kia, cậu hỏi tiếp : - Hai cô có rảnh, cho tụi này mời đi ăn cơm tối nay được không ? Ngọc chần chờ, rồi hỏi Bích : - Sao, nàng Bích ? Bích nhìn xuống đất, rồi ngước mặt lên cố trấn an tinh thần, nàng mỉm cười hỏi Ngọc : - Còn mầy. Mầy tính sao Ngọc ? - Thôi, mình nghỉ làm một bữa nha ! Thạch hỏi nhanh : - Ủa, các cô đi làm gì ban đêm ? Ngọc nín thinh. Còn Bích thì hơi do dự một chút. Rồi cô trả lời câu hỏi của Thạch : - Tụi này làm đêm. Cường và Thạch ngạc nhiên, Thạch hỏi : - Làm ở đâu ? Ngọc hơi ngại, Bích vọt miệng : - Vũ trường. Ngọc chau mày : - Mà anh hỏi để làm gì ? - Thì... thì... Cường cướp lời : - Thì ... nó muốn đến đó nhảy đầm. Bích cười : - Bộ anh thích mấy chỗ đó lắm hả ? Cường bị Bích hỏi một câu hơi gắt. Còn Ngọc thì tĩnh bơ, nàng nói : - Nếu anh thích thì bữa nào đến chơi. Nhưng nhớ là ở nơi đó các anh làm khách, chớ không là bạn bè gì ráo à. Thạch nghe Ngọc nói vậy, cậu không thích chút nào. Nhưng cũng chịu thua thôi. Thạch đổi đề tài : - Thôi, bỏ qua chuyện vũ-trường đi. Nè, tối nay tụi này muốn mời Ngọc và Bích ra ngoại-ô dùng cơm nơi nhà hàng có ca nhạc. Hy vọng không bị từ chối ! Bích hỏi nhanh : - Nhà hàng nào vậy anh Thạch ? - Thiên-Thai ! Cường nhìn Bích, hai người đều mỉm cười. Ngọc cũng tươi lên : - Ừa, thì đi. Đi lên đó thử coi. Tụi em có nghe tiếng mà chưa lần nào có dịp được đi... * Hơn hai năm trước đây, Bích là một cô gái mười bảy tuổi, đang làm cho tiệm "Thái Thành", chuyên môn buôn bán thang, củi, gạo, nước mắm... Tiệm nằm bên hông chợ Bà-Chiểu. Một hôm bà chủ sai Bích đi đòi tiền gạo bên nhà hai chị em Thanh và Cường. Thanh là thợ may, nhà nghèo, nhưng cũng ráng nuôi Cường ăn học. Khi Bích đến đòi tiền mà nghe chị ấy than thở quá. Bích quay trở về và nói với chủ là người ta hẹn tới đầu tháng. Khi đến đầu tháng bà chủ cũng bảo Bích đi đòi tiền nữa. Rồi cũng như tình trạng tháng trước. Trên đường trở về, Bích suy nghĩ : "Mình vừa lãnh lương tám trăm đồng. Mình sẽ trã tiền gạo dùm chị Thanh". Nghĩ thế, Bích liền mở kim Tây móc trong túi ra đếm đủ ba trăm đồng, rồi cầm trong tay, về đến nhà Bích đưa cho bà chủ. Nàng nói là chị Thanh trả tiền gạo. Cường và Bích, cả hai đều để yêu nhau lâu rồi. Nhưng chỉ thơ từ thôi. Vào một đêm trăng lờ mờ Cường và Bích hò hẹn ra bờ sông Thị-Nghè để tâm sự... Rồi đến lúc trăng lặn, sao chìm, Bích và Cường dắt tay nhau về ngồi cạnh gốc cây sung sau hè, hai cô cậu đang ôm nhau mùi mẫn say mê... Thình lình chị Thanh bắt gặp. Chị ta mắng chửi Bích là cô gái hư... Và cấm Bích đến nhà chị. Bích mắc cỡ, ngậm ngùi, miệng chẳng nói được lời nào. Còn Cường cũng sợ chị mình, nên cậu trốn tránh Bích từ đó. Bích thất vọng và buồn cho thân phận mình. Mấy tháng sau, Bích xin nghĩ làm ở tiệm "Thái Thành". Cô qua Sài-gòn tìm việc khác. Rồi dòng đời đưa đẩy Bích gặp Ngọc và đi làm ban đêm. * Bích và Cường đã cách biệt mấy năm. Giờ đây Bích gặp lại Cường. Nàng cảm thấy lòng mình xôn xao, chao động. Bao năm qua chuyện buồn do chị của Cường gây ra. Bây giờ lòng Bích cũng đã phôi phai. Bích và Cường gặp lại nhau. Thời gian êm đềm trôi chảy hơn một năm. Bích với Cường và Ngọc với Thạch là hai cặp nhân tình yêu nhau tha thiết. Cường thường về phép để gặp người yêu. Một hôm Thạch rảnh rang, chàng lái xe xuống Tân An thăm Cường. Hai người kéo ra ngoài chợ... ăn uống và chuyện trò. Thạch hỏi Cường : - Mầy có tính gì với Bích không ? - Còn mầy, mầy định như thế nào với Ngọc ? - Tao chịu hết nỗi rồi ! - Cái gì vậy ? - Đêm đêm nàng đi làm trong đó đó. Tao... tao... - Mầy ghen hả ? - Ghen thì cũng ghen ghen một chút. Nhưng... còn mầy ? - Tao thì thấy thường thôi. Tao định chờ khi giải ngủ xong. Tao sẽ cưới Bích. - Tao muốn Ngọc ngưng đi làm đêm. Rồi tao sẽ cưới nàng. - Mầy có nghĩ, ba má mầy sẽ không chịu cưới Ngọc không ? - Tao chưa dám nghĩ. Còn chị mầy ? - Tao đã tính xong rồi. - Hả, mầy tính sao ? - Chị tao đã tuyên bố, nếu tao lấy Bích thì chỉ từ tao luôn. - Mầy bằng lòng như vậy à ! - Mầy cũng biết câu chuyện năm xưa rồi. - Ờ, thì ra mầy muốn trả ơn Bích à ! - Trái tim tao yêu nàng, còn lý trí tao thì nhớ ơn nàng. Hai thứ cộng lại. Nên tao không ngần ngại để cho chị tao từ tao. Còn mầy kìa... Tao nghĩ mầy không dám... Thạch bóp trán, và nói : - Vì vậy, tao mới muốn Ngọc nghỉ làm trước đã. - Mà mầy có nói với Ngọc chưa ? - Có nói sơ sơ, mà nàng bảo phải ráng làm thêm vài năm nữa. Cường làm như suy nghĩ lo lắng dùm bạn, chàng nói : - Mầy muốn Ngọc nghỉ làm dễ mà. - Theo tao thấy không dễ đâu Cường à ! - Thì mầy hỏi thẳng Ngọc, coi sỡ hụi của nàng bao nhiêu một tháng. Lúc đó mầy định liệu mà "chung" cho nàng. - Cha, sao khó hỏi như vậy quá Cường ơi ! - Nếu mầy ngại thì tao nhờ Bích hỏi thử coi Ngọc có chịu không nha ? - Ờ, được à ! Nhưng khoảng sáu nữa ba má tao mới sang phần hùn qua tên tao. Lúc đó mới "chung" cho nàng được. - Lo gì. Mầy cứ hỏi thử coi và luôn tiện đo lường coi tình yêu của Ngọc đối với mầy cỡ nào. Thạch đập vai Cường và nói : - Mầy thiệt là già kinh nghiệm đời và hiểu cả tâm tánh đàn bà, con gái nữa. Ô-kê, tao nghe lời mầy. Ý, còn chuyện của mầy với Bích ? - Bích hả ? Tuy thấy nàng bề ngoài cứng cõi. Nhưng tâm hồn thì yếu đuối giàu tình cảm lắm. Mọi sự nàng cho quyền tao quyết định. - Ô-kê, vậy thì mầy nhờ Bích hỏi Ngọc cái vụ đó dùm tao nha. - Ừa, tao sẽ cố gắng. Đàng này, Bích và Ngọc cũng suy nghĩ, tính toán lung tung. Nhưng cuối cùng Ngọc vẫn muốn tiếp tục đi làm để có đủ tiền sang một tiệm nhỏ nhỏ buôn bán tự lập. Một buổi sáng Bích nhận được thư của Cường, cậu cho hay là được phép về Sàigòn vào cuối tuần. Chiều Bích xuống nhà gọi điện thoại cho Thạch để chuẩn bị kéo nhau đi ăn chiều thứ bảy. Tới chiều thứ bảy Thạch chờ mãi gần chín giờ tối mà chưa thấy Cường về. Thạch viết giấy để lại nhà và dặn chị làm, nếu Cường có về thì chị bảo cậu đến "Building Kim-Long". Thạch lái xe chạy đến gặp Bích và Ngọc. Ba người đều nóng ruột chờ Cường. Họ đợi tới hơn mười giờ mà không thấy Cường. Đành kéo nhau ra quán... gần chợ Sài-gòn ăn. Ăn xong gần tới giờ giới nghiêm, Thạch ra về. Bích và Ngọc lên nhà. Bích nghe trong lòng lo lắng cho Cường, nàng nói với Ngọc : - Lạ thật ! Anh Cường chưa lần nào trễ hay sai hẹn bao giờ. Nhưng sao tao lo quá hà Ngọc à ! - Chắc bị kẹt gì đó rồi. Thôi, đi ngủ Bích ơi ! - Mầy ngủ đi. Còn tao chắc là không ngủ được đâu ! Đêm nay, Thạch về nhà lòng cũng lo lắng cho Cường không ít. Sáng cậu thức dậy sớm, chờ cỡ chín giờ để gọi điện thoại xuống Tân An thăm hỏi tin tức của Cường. Người ta cho biết, là Cường đi ba-trui dẫm trúng mìn, bị thương khá nặng đã chở lên bệnh viện Cộng-Hòa ngày hôm qua. Nghe tin sét đánh. Thạch tức tốc chạy vô bệnh viện. Vào bệnh viện tìm tên Cường xong. Thạch đi kiếm phòng. Cường nằm trong phòng hồi sinh. Thạch nhìn bạn bị băng bó và dây ống giăng khắp mình, Cường mở mắt yếu ớt nhìn thấy bạn, rồi lắc đầu chớ không nói chuyện nổi. Thạch ngồi bên cạnh Cường một lúc, cậu nắm tay Cường và hỏi : - Cường, mầy nhận ra tao không ? Tao đi cho Bích hay nha ? Cường gật đầu. Thạch từ giả bạn, đi cho Bích và Ngọc hay tin. Bích và Ngọc nhờ Thạch đưa hai nàng vào bệnh viện thăm Cường. Vào phòng hồi sinh, Bích nhìn Cường mà nàng không sao cầm được nước mắt. Nàng khóc như đứa con nít. Cường nằm thiêm thiếp, vì cậu quá đau đớn nên bác sĩ chích thuốc mê cho đỡ đau. Bích chẳng biết làm gì hơn mà nàng chỉ có khóc thôi. Ngọc cũng chẳng làm gì được, nàng ôm Bích an ủi cô bạn thân. Một hồi sau, Cường hơi tỉnh lại, cậu mở mắt thấy lờ mờ bóng Bích. Bích nắm tay Cường, Cường cố gắng siết mạnh tay Bích mà nước mắt tuôn ra và lắc đầu. Vài phút sau Cường buông thả tay Bích. Đôi mi của Cường từ từ khép kín. Bích thất thần hét và ôm Cường khóc nức nỡ... Thạch hốt hoãn, vội vàng bấm chuông gọi khẩn cấp bác-sĩ. Bác-sĩ và y-tá chạy vào. Bác-sĩ đo tim, bắt mạch, ánh mắt của ông không mấy gì lạc quan cho lắm. Ông nhìn Bích, Ngọc, Thạch, và nói lời trấn an : - Xin, các cô, cậu đừng lo. Thiếu-úy vẫn còn sống ! Bích khóc và gào thét lên : - Sao Anh đành bỏ em - Anh Cường ơi ! Em mãi yêu Anh mà./. |
| 1. Sông ơi , hãy gọi cha về…
Thắm thoát đã hơn nữa năm rồi chúng em không được sống gần cha . Kể từ khi người cầm cố ruộng vườn , cộng với số vốn liếng dành dụm hơn hai chục năm , hùn hạp làm ăn rồi bị gạt mất sạch . Từ dạo đó , không khí vui vẻ , đầm ấm trong gia đình như ra đi cùng của cải … Em nhớ mãi buổi chiều hôm ấy , vừa đi học về hai chị em đã thấy mẹ đứng tựa cửa buồn bã . Mẹ khẽ nói: “Các con vào ăn cơm cho mau để còn phụ mẹ tưới cây. Trưa nay , người của công ty đã gọi cha đi làm gấp …” Chị em không ăn , lẻn ra sau vườn ngồi khóc. Em thui thủi bưng chén cơm mà nuốt nghẹn mấy lần . Em chợt nhớ tối qua , tay xoa đầu chúng em , cha thì thầm: “Hai con biết chăm ngoan , cha rất vui lòng . Nhớ giữ lấy điều tốt và lánh xa những thói hư , tật xấu …”. Em có ngờ đâu lời ngợi khen kia cũng là lời nhắn nhủ , trước khi người đi xa lo sinh kế . Cha đi . Cửa nhà trống vắng . Dòng sông tuổi thơ chừng như vẫn còn ấm hơi cha , và chiều nào mặt nước cũng lao xao , thả khói lên trời . Giờ đây mọi việc trong ngoài đều cậy vào tay mẹ và chị . Mẹ ngày càng gầy gò . Có lẽ mẹ âm thầm làm quần quật suốt ngày , hòng khuây khỏa phần nào nỗi rầu khi cha xa vắng … Còn chúng em ra vào , nhìn đâu cũng mường tượng bóng dáng của người .Đây là chiếc võng cũ cha thường nằm nghỉ ngơi, đọc sách . Kia là mấy bờ cam quýt cha vừa bón nhánh , mới nhú lên dăm búp lá xanh … Nhất là xem lại những tấm ảnh cũ chụp chung , càng khuấy trong em bao nỗi xót xa về một thời đầm ấm … Nhớ lại , đời cha là những chuỗi ngày lo toan , tận lực …. Là con trưởng trong một gia đình lao động nghèo có hơn mười miệng ăn , nên ngay từ tấm bé người đã sớm gánh mưa , đội nắng . Đôi lần cha dắt em về thăm quê nội . Người bùi ngùi chỉ tùng khúc sông , bến chợ …mà ngày nào cha đi theo ông nội trên chiếc ghe nhỏ , mua bán đó đây . Em bồi hồi như thấy trước mắt hình ảnh một cậu bé cao gầy độ chín , mười tuổi ; áo quần vá víu đội từng thúng bắp , khoai đi rao bán … Sau này cha gặp mẹ , một cô giáo nghèo nơi trường xa , cùng cảnh ngộ . Giữa bốn bề thiếu thốn , buồn thay lần sinh nở nào mẹ cũng ốm đau , thiếu sữa …Chúng em lớn lên còm cõi và lắm bệnh tật . Thời gian dài đó , cha như con thuyền nan trong mưa gió mịt mù . Đồng lương giáo viên hợp đồng của cả hai , cộng lại như hạt muối bỏ biển .Cho nên cha phải mượn đất trồng rau , tỉa đậu cà , nuôi thêm gà vịt . Ngoài giờ lên lớp , người còn chạy xe đạp đi hớt tóc dạo , nhận chở hàng thuê … Rồi con cái mỗi ngày một lớn , việc chi xài tốn kém hơn . Cha mẹ không kham nổi nữa , đành phải thôi dạy học về gầy dựng mảnh vườn cam của nội chia sẻ cho … Nhiều tối cha về trễ, bụng đói , mệt lã ; nhưng miệng vẫn tươi cười . Nghĩ đến vợ con , người mua về chút ít quà bánh . Những lúc ấy , ngọn đèn dầu nhỏ trong gian nhà lá chật hẹp như cố cháy sáng hơn , soi tỏ niềm hạnh phúc nhỏ nhoi vừa nhen lên trong bao ánh mắt . Nhưng nồng ấm nhất vẫn là lúc cả nhà ngồi quây quần bên nhau , mẹ làm thêm kem chuối để bán , cha giúp chúng em ôn tập bài vỡ . Rảnh rỗi , cha còn đem chuyện những tấm gương tốt trong lịch sử kể lại cho chúng em nghe … Thế mà nay vì lo cho cuộc sống gia đình , cha phải dấn bước . Không biết ở một nơi nào đó, giờ này người đang làm gì, nghĩ gì ? Chắc là cha cũng đang nhớ vợ , nhớ con . Tháng trước bặt tin cha , mẹ dẫn em tìm đến Long Khánh . Chú bảo vệ nói họ tên này không có trong công ty . Mẹ nghe như chết đứng , con em như có vật gì vừa đè nặng lên tim … Cách nay mấy hôm nghe bác Tư cuối xóm nói nhỏ, khi đi rừng bác có gặp một người vóc dáng rất giống cha , mặt mày đen nhẻm , quần áo lấm lem bụi đỏ, đang leo núi cùng với nhóm tìm vàng .Sợ nhỡ chuyến xe nên bác không thể hỏi han .Em thầm mong đấy chỉ là nhầm lẫn , nhưng cũng về thưa chuyện với mẹ và chị . Ngẫm nghĩ đến cảnh rừng sâu nước độc , lở đất sụp hầm …mẹ cùng chúng em cố nén mà nước mắt cứ ứa ra Đầu năm , vườn chỉ còn thưa thớt mớ cam quýt nhỏ cuối mùa . Người đến mua bĩu môi ép giá . Tiền bán trái chẳng được là bao . Sáng qua chị em nhét vội đôi bông tai nhỏ xíu bằng vàng 18 vào túi mẹ . Theo lời chỉ dẫn mơ hồ của bác Tư , mẹ lên mạn ngược tìm cha … Đêm nay bài vở học xong . Nghe lời chị khuyên , em viết về cha bằng tất cả tấm lòng mình . Biết đâu nhờ báo đài , cha biết được càng thấu hiểu mẹ và chúng em cần có cha bên cạnh hơn bất cứ vật chất gì , cho dù chúng quí giá nhất . Viết đến dòng chữ này , trời vừa hé sáng . Tháng giêng ,cảnh vật dầm mình trong sương mù . Con nước lớn mùa xuân cũng vừa thức dậy lao xao bờ bãi . Sông ơi , hãy cùng hòa nhịp với trái tim em cất tiếng gọi cha về |
» | 1. Ông Mỹ Đen Nấu Phở
Nhiều năm trước đây, vào một buổi sáng khá bận rộn ở sở làm, đang loay hoay không nghỉ với chồng hồ sơ cao ngất và đủ loại giấy má trên bàn giấy, tôi bỗng chợt nhớ mình có có cái hẹn lúc 10 giờ sáng nay với một người tù tạm tha (parolee), thế mà quên bẵng đi mất! Nhìn đồng hồ trên tường đã 10 giờ bốn lăm, vậy mà chẳng nghe cô thư ký gọi máy vào báo có khách hàng nào đến trình diện gì hết, chắc là nó lại trốn mất nữa rồi! Tôi thầm bực bội nghĩ vậy. Để cho rõ vấn đề, tôi lập tức đứng lên rời văn phòng của mình bước ra ngoài phòng chờ (lobby) tìm xem anh ta có đó không. Nhìn lướt qua hàng ghế những người đang ngồi chờ trình diện parole officer của họ, từ già trẻ, đàn ông đàn bà, trắng đen, Mễ, Hồi Giáo.có đủ, nhưng chẳng thấy mặt ai quen hết...hay là, có thể anh ta ghi tên vô sổ chờ rồi bỏ ra ngoài đứng hút thuốc chăng? Nghĩ vậy, tôi quyết định thử dò tên anh ta trong sổ khách hàng xem sao, bắt đầu từ lúc 8 giờ sáng tới giờ. Đang quay lưng lại dò tên, bỗng có ai nói tiếng Việt giọng miền nam rất rõ: "Anh Nguyễn, cho em hỏi thăm 'chúc'." Bất thình lình nghe được người nói tiếng mẹ đẻ của mình, tôi ngẩn người ra hết một giây, rõ ràng, lúc nhìn phớt qua hàng người ngồi chờ, tôi có thấy ông da vàng nào đâu, chẳng lẽ mình lại.quáng gà cỡ đó sao, mới sồn sồn mà tệ thiệt! Tức mình, tôi quay phắt người lại để coi anh ta mặt mũi ra sao, ngồi đâu mà nhìn sơ không thấy. Vô tình, thái độ nóng nảy vô lý của tôi làm tất cả bà con đang ngồi chờ chợt im phăng phắc, mà khi nhìn kỹ lại từng người thì cũng chẳng thấy có ông "đồng hương" nào ở đó hết, làm tôi phải lớn giọng hỏi lại bằng tiếng mẹ đẻ: "Ai mới kêu tôi?" "Dạ! em." Trời đất! Có một ông Mỹ đen cao hơn 6 feet, nặng cỡ 220 lbs, mặt giống hệt hình anh Chà Và quảng cáo kem đánh răng "Hynos" ở Sài Gòn hồi xưa, vừa mới nhỏ nhẹ xưng. "Em" với tôi, hèn gì tôi không bị "tổ trác" sao được! "Con lai hả?" tôi dịu giọng lại. "Dạ! phải." "Lên đây có chuyện gì?" tôi hỏi lại. "Dạ! em lên trình diện Officer Diaz, nhưng ổng hổng có đây." "Điền mẫu báo cáo hàng tháng này, đưa lại cho tôi, tôi sẽ chuyển nó cho ông Diaz, rằng anh có lên trình diện tôi sáng nay." Chỉ xấp giấy báo cáo hàng tháng nằm trên bàn tôi ân cần dặn dò anh ta. "Dạ! em có điền xong rồi, anh Nguyễn", anh ta mau mắn dơ tờ giấy lên. Tay nhận tờ báo cáo hàng tháng của anh "Hynos" (xin gọi tên anh ta là Hynos cho tiện), tôi tính cho anh ta ra về, nhưng nghĩ sao, tôi lại bảo, "Đi theo tôi." Mặc dù đang bận rộn, tôi vẫn quyết định dẫn Hynos vào văn phòng của mình để có cơ hội hàn huyên với anh ta trong chốc lát, vì mấy khi gặp được một ông Mỹ đen biết nói tiếng.Việt sành sỏi như vậy. Vả lại, bất kể vóc dáng to lớn, hình dung.dễ sợ Mỹ đen của anh ta, tôi vẫn cảm thấy rất gần gũi với người tù "đồng hương" có giọng nói miền nam nhẹ nhàng và lễ độ này. Qua câu chuyện tâm tình với Hynos, tôi được biết anh ta sinh năm 69 ở Đà Nẵng, nhưng được ông bà ngoại nuôi dưỡng ở Sài Gòn từ lúc chưa đầy một tuổi. Nhà ông bà ngoại Hynos ở đường Hòa Hưng, lối vào khám lớn Chí Hòa, ngay sau bót cảnh sát và cạnh cái vườn bông Chí Hòa. Hynos không nhớ gì mấy về tuổi thơ của anh ta, ngoại trừ sống từ nhỏ với ông bà ngoại và học trường tiểu học Chí Hòa tới lớp bốn thì bỏ học, vì bị bè bạn cười chê màu da đen con lai của anh. Sau năm 73, khi quân đội Mỹ đã rút hết khỏi Việt Nam, Hynos lần đầu mới biết được má mình là ai, mà rồi chừng hai năm sau đó, bà ta lấy ông dượng bây giờ, và có được hai người con, một trai một gái, nay đã lớn khôn. Dù vậy, anh ta vẫn sống với bà ngoại như xưa cho tới ngày đi Mỹ. Năm 90, Hynos sang Mỹ diện con lai với má anh, ông dượng, và hai đứa em cùng mẹ khác cha. Bị ông dượng ghét bỏ không cho ở chung với mẹ và hai em, Hynos đành sống lang thang gần khu chợ Việt Nam nhiều năm, và rồi kết bạn với đám thanh niên lưu manh trộm cắp ở "Bolsa". Sau vài ba lần bị "probation", cuối cùng anh ta bị tuyên án hai năm tù ở về tội đồng lõa trong một vụ ăn cắp xe ở Garden Grove. Ở tù ra, Hynos lại bị "parole" cho ba năm, và phải lên trình diện parole officer của mình mỗi thứ hai đầu tháng, giống như ngày hôm nay. Hynos thuê căn phòng nhỏ trong một cái "mobile home" trên đường Euclide, mỗi tháng trả hai trăm. Chủ nhà là cặp vợ chồng già người Việt, con cái sống ở xa nên họ coi anh như con nuôi trong nhà. Mỗi sáng, anh rời nhà lúc 5 giờ, đạp xe đạp tới tiệm Phở X ở Fountain Valley, nơi anh là người nấu phở chính cho tiệm. Hynos nói, lúc đầu, ông chủ cho anh một chân lặt và rửa rau trong bếp, cấm không cho ló mặt ra đằng trước sợ tiệm mất khách đồng hương! Khoảng sáu tháng trước, người nấu phở chính của tiệm bỏ đi làm cho tiệm phở khác, sau khi đòi lên lương không xong. Ông chủ xính vính hết một tuần vì không có anh bếp chính. Thừa dịp này, Hynos thuyết phục ông chủ cho mình được thay chân nấu phở cho tiệm, viện lẽ rằng nấu phở không khó gì hết, vả lại, hằng ngày anh đã lén lút học được cách nấu phở của anh bếp chính trước kia.Cực chẳng đã, ông chủ đành đồng ý! Vậy mà, đã nửa năm rồi mọi việc ở tiệm đâu cũng vào đó làm ông chủ hài lòng lắm, vừa tự lên lương cho Hynos tháng rồi bằng lương ông bếp chính hồi trước! Tôi tò mò hỏi Hynos nấu phở có khó không thì anh ta nói "dễ ẹc". Chỉ cần sáng sớm tới nấu hai thùng nước lèo, một bò, một gà, là xong. Đuôi bò và ngực gà thì sáng sớm họ tới bỏ mối, mình chỉ cần bỏ vô hầm nước lèo bò, nhưng nước lèo bằng gà luộc thì phải cho thêm "chicken broth" cho ngọt, mà nước lèo nào thì cũng phải cho chút bột ngọt vô nó mới.đậm đà và vừa miệng khách! Còn thịt bò tái chín, gầu nạm gân sách, bò viên.chỗ bỏ mối đã làm sẵn, thái sẵn cho mình hết, chỉ cần sắp bánh phở vô tô, rải thịt trên mặt, rồi dùng hai ngón tay bốc chút hành lá, hành tây thẩy vô, chan nước lèo cho ngập tô là xong. Sang chuyện đời tư, Hynos tâm sự rằng cả đời anh, anh sống cô độc, và chỉ thương có mỗi ông bà ngoại mà thôi. Nay ông ngoại đã qua đời, chỉ còn bà ngoại sống một mình ở Việt Nam. Hynos nói có lần anh đã thầm yêu cô con gái lớn gần quá thì của ông chủ, và nàng cũng mến anh, nhưng bà chủ thì lại có tính "Nể Mỹ trắng, sợ Mỹ đen, khinh Mễ, và ganh tị.đồng hương", nên mối tình của hai đứa chẳng đi tới đâu! Hynos mơ rằng khi nào mãn hạn "parole" và được phép về xứ, anh ta sẽ về quê ngoại ở Sóc trăng, để cưới môt cô gái quê ngây thơ chất phác đem về sống với bà ngoại, và mở một.quán phở bình dân ở Hòa Hưng cho nàng coi sóc. Rồi khi già, thì hai vợ chồng sẽ về lại Mỹ sống để được chính phủ chăm sóc lo lắng cho tuổi già và bệnh tật! Hynos cũng không quên móc bóp cho tôi xem tấm ảnh đen trắng nhầu nát cũ kỹ nhưng được ép "plastic" rất cẩn thận của anh: "Đây là hình má em chụp chung với ông già Mỹ hồi xưa", Hynos nói. Trong ảnh, tôi thấy một ông Mỹ đen trong quân phục "Army" với áo quần nhiều túi phùng phình, cao lêu nghêu cỡ 6 feet 5, đứng kế bên một cô gái Việt mặc áo bà ba trắng, quần đen, đứng tới.thắt lưng ông ta! Trên cổ áo ông tôi cũng nhận thấy mỗi bên có hai gạch nhỏ, hóa ra ba Hynos là đại úy lục quân Mỹ! Vì ảnh bị nhầu nát một phần, nên tôi chẳng làm sao đọc được tên ông ta.và Hynos nói má anh cũng không nhớ được họ của ông ta là gì nữa, ngoài cái tên tục của ổng thường được gọi là."Hynos"! Hynos nói rằng, ngày ra phỏng vấn đi Mỹ diện con lai, anh ta có yêu cầu nhân viên lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn giúp tìm kiếm ba anh qua tấm hình duy nhất đó, nhưng từ ngày ấy đến nay, đã nhiều năm rồi, mà chẳng nghe tin gì hết từ họ cả! Cầm tấm ảnh ba má Hynos trong tay, tôi thấy gương mặt người thiếu phụ trong ảnh trông quen quen, dường như tôi đã gặp bà ta ở đâu rồi? Có thể lắm, vì ngày xưa khi còn nhỏ ở Sài Gòn, nhà tôi nằm trong con hẻm trên đường Lê Văn Duyệt, mà con hẻm này cuối cùng lại trổ ra đường Hòa Hưng, ngay cái bót cảnh sát. Tôi lại học hết tiểu học ở trường Chí hòa, ngay cửa khám lớn, mà ngày nào cũng phải hai buổi đi về ngang qua cái bót này. Ngày ấy tôi chỉ mới 11 tuổi. Sát bên phải nhà tôi có một căn nhà nhỏ bỏ trống đã lâu không có ai thuê. Một bữa, có một cặp tình nhân trẻ đến mướn. Chàng tên Từ A chừng 18 tuổi và nàng tên Nguyễn thị P. chừng 16. Tôi biết anh Từ A có bà mẹ buôn bán hàng rong, nhà đâu đó ở đầu hẻm, và một người em trai tên Từ E, nhỏ hơn anh chừng hai tuổi. Còn nhà của chị P thì tôi không biết ở đâu, nhưng chắc cũng gần đâu đó thôi. Chẳng biết cặp tình nhân đó làm gì để sống, vì tôi thấy họ chẳng làm ăn gì hết, rồi tiền đâu mà trả tiền thuê nhà thì không biết? Chắc là lại sống bám vào bà mẹ tần tảo buôn thúng bán mẹt kia rồi! Thế rồi, mới chừng được có hơn nửa tháng, một tối, vào khoảng chín mười giờ đêm, hai anh chị bỗng cãi nhau chửi nhau đánh nhau ỏm tỏi làm hàng xóm và trẻ con bu lại coi đông ngẹt trước cửa nhà. Chẳng qua, chàng thì muốn ngủ, mà nàng thì cứ nhứt định chong cái đèn dầu leo lét để tiếp tục đọc cho xong cuốn truyện kiếm hiệp Kim Dung. Bực mình, chàng chụp cuốn truyện chưởng từ tay nàng ném thẳng xuống sàn nhà.Thế là xong câu chuyện tình của anh A chị P. Từ đó, anh A đi lính, còn chị P cũng biệt tích luôn. Ba năm sau, tôi còn nhớ là năm 70, chị P có ghé về thăm lối xóm một lần và đứng tần ngần trước căn nhà cũ đó hồi lâu. Lúc này trông chị đã đẫy đà ra chứ không còn nhỏ nhắn non nớt như ngày xưa nữa! Nghe nói, từ ngày bỏ anh A, chị nghe bạn xúi ra Đà Nẵng bán ba, kỳ này về có mang theo một đứa con lai Mỹ để gửi cha mẹ mình nuôi, chẳng nghe ai nói nó là trai hay gái, đen hay trắng gì hết. Sau buổi hàn huyên khoảng nửa giờ đó với Hynos, tôi tiễn anh ta ra cửa. Anh ta chào tôi và dợm đạp xe đi. Chẳng biết sao tôi lại gọi giật anh ta lại: "Má em tên chi?" tôi băn khoăn hỏi. "Dạ, Nguyễn Thị P", Hynos trả lời không cần suy nghĩ, rồi lặng lẽ đạp xe đi mất. * Đã nhiều năm trôi qua, tôi chẳng có dịp nào gặp lại Hynos nữa. Tôi biết anh ta mãn hạn "parole" từ lâu và đã dọn ra khỏi căn "mobile home" trên đường Euclide. Tiệm phở X cũng đã đổi chủ mới, và không ai ở đó còn nhớ đến tên anh. Có lẽ giờ đây Hynos đang sống êm đềm hạnh phúc bên bà ngoại yêu quí và cô vợ ngây thơ chất phác người Sóc Trăng như anh ta hằng mơ ước năm xưa. Cũng có thể anh ta đang làm chủ một tiệm phở đâu đó ở Hòa Hưng như đã thầm tính toán trước đây. Khi xưa, chỉ có mình tôi vô tình biết được có ông Mỹ đen nấu phở ở "Bolsa", nay thì chắc bà con lối xóm ở Hòa Hưng chắc phải kháo nhau rằng có ông Mỹ đen nấu phở từ Mỹ về, phải lại ăn thử coi nó có bằng phở Tàu Bay Lý Thái Tổ ở chợ Cá không! Ngày ấy, được gặp Hynos có một lần ngắn ngủi, nên tôi quên khuấy không ý kiến với anh ta, khi nào về xứ mở tiệm phở, thì nhớ lấy tên tiệm là "Phở Hynos" để nhớ đến ông đại úy Mỹ đen nào đó, ba của anh! Cầu Trời phù hộ cho anh!
|
 | Bờ Mưa | Jun 8, '07 4:57 AM for everyone |
| Bờ Mưa ÕÕÕÕÕÕÕ Năm ấy, lũ chim không về làm tổ ở khu vườn. Bà ngoại tôi ngồi ở bậc thềm, nhìn vào khoảng không hun hút trước mắt. Trời không mưa không nắng, xám xịt một màu chì. Tôi không biết bà tôi nghĩ gì, nhưng chắc chắn là đang nghĩ. Dáng ngồi như thế, tấm lưng còn tựa vào cửa cũ, nửa như lơ đễnh, nửa như coi cánh cửa ấy là một điểm tựa.Ðúng rồi, cái cánh cửa là điểm tựa của bà. Bà ngồi như thế lâu rồi, từ ngày tháng năm này qua ngày tháng năm khác. Bà tựa vào tiếng răng của lũ mọt, hình như là hoài nhớ về những ngày đã qua nhiều hơn là nghĩ đến ngày mai. Tôi ôm con mèo cái già có bộ lông màu xám tro vào lòng, vuốt ve nó. Nó chừng như cũng đã mệt mỏi vì quãng đời có tuổi của mình mà không chờn vờn đôi bàn tay thô kệch của tôi, bộ ria mép chỉ hơi khẽ động đậy.Nó lim dim đôi mắt. Tôi thấy thái độ của nó giống bà tôi quá. So với lũ mèo, nó cũng có tuổi, nó cũng đã là một con mèo già. Mà già rồi thì hay mệt mỏi. Chắc lúc này ở trong tay tôi, nó cũng đang suy nghĩ, suy nghĩ theo kiểu loài mèo. Nó nghĩ gì thì chỉ có trời mới biết được (có khi loài mèo biết?). Nhưng tôi thầm nghĩ, biết đâu nó cũng như bà tôi, tức là đang hoài nhớ về cái thời đã qua thì sao? Tuổi thơ tôi là một chuỗi những ngày tháng không tên. Cứ lặng lờ lặng lờ, chẳng có gì sôi nổi. Tôi ở với bà từ ngày còn nhỏ. Ngày xưa dì Mân cũng ở với bà, nhưng dì Mân vì lý do nào đó tác động đến mà sinh mất trí, bỏ nhà đi lâu rồi. Ði, rồi từ đấy không về. Và cũng chẳng có tin tức gì, không biết còn sống hay đã chết. Thỉnh thoảng, tôi ngây ngô nhắc đến gì như một lẽ bình thường, bà tôi lại chảy nước mắt. Ông Hân, hàng xóm nhà tôi bảo: "Bà cháu đã mất hai anh con cả trong cuộc chiến. Mất cả mẹ cháu, bây giờ lại mất cô con gái ngay giữa thời bình....". Ông Hân nói thế rồi đi về nhà. Nhưng ông đã thức dậy trong tôi hình ảnh một người đàn bà bỏ con lại cho mẹ già, đi biền biệt. Người ấy là mẹ tôi, tôi chưa biết mặt mẹ bao giờ! Suốt những năm tháng hiện diện ở bên bà, tôi ít khi thấy bà tôi cười, hay đúng hơn là chưa bao giờ thấy bà tôi cười dù chỉ khe khẽ. Và tôi như nhánh mạ non mọc trên cánh đồng bà ngoại, cánh đồng ấy là vô cùng. Tôi cũng ít cười, ít khóc. Tôi là cái gì thì lẳng lặng làm theo ý mình. Làm xong rồi mới nhớ đến việc phải hỏi bà: "Bà thấy cháu làm cái này, (hay cái kia) thế nào? Có được không?". Những lúc ấy bà im lặng gật đầu và nhìn đi đâu. Hay cũng có khi bà mải vào bếp, dáng đi lệch đầy vẻ cam chịu, mà quên cả câu trả lời dành cho tôi. Mấy hôm nay con mèo cái gì có bộ lông màu xám tro bỏ đi đâu, không thấy về nhà. Bà tôi vẫn ngồi ở bậc thềm, nhìn vào khoảng không hun hút trước mặt. Trời không nắng, nhưng hưng hửng hơn một chút. Tôi không có con mèo để ôm nó vào lòng vuốt ve như mọi bữa, quay ra bẻ cọng rơm chổi nghịch đĩa cơm bà để phần nhỡ nó có về thì ăn. Nghịch chán, tôi ngồi tì tay lên má nhìn đàn kiến đen hành quân. Lũ kiến thì nhỏ nhoi nhưng hạt cơm thì kềnh càng, thế mà chúng cũng tha cho được. Tôi nghĩ vớ vẩn, bây giờ cho tôi cái giò mà to hơn người tôi một chút, không biết tôi có tha nổi không? Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến những người thợ thuyền. Nghĩ đến bà. Nỗi buồn bà mang làm gì có ranh giới. Rồi tôi lại lắc đầu. Chịu, không sao lý giải nổi. Ðêm. Trời nổi gió, nhưng mà không mưa. Tôi nằm bên bà, mắt thao láo nhìn lên những kèo, cột, giằng nhà. Bà hờ hững phe phẩy cái quạt nan, chẳng vào đâu, tôi không được mát, bà cũng không được mát! Chợt có tiếng động trên mái, tôi tập trung nhìn lên đó nhưng không thấy gì. Rồi có tiếng của con mèo già nhà tôi với tiếng của những con mèo lạ. Chúng chạy rầm rập trên mái, gào lên gọi nhau bằng những âm thanh nghe ghê rợn. Tôi dựng tóc gáy nép sát vào bên bà. Tôi nhớ ngày xưa đã có lần bà giải thích cho tôi rằng, mùa này là mùa lũ mèo tìm nhau. Loài mèo thuỷ chung lắm! Nhưng nghe tiếng kêu của chúng, tôi vẫn sợ. Tôi im lặng, nem nép, mắt mở trừng trừng. Chợt tôi nghe tiếng bà thở dài. Giữa lúc tiếng con mèo đực nào đó với tiếng con mèo cái già nhà tôi đáp lại nhau. Sau đó thì lặng im, chúng bỏ đi đâu mất... Qua thời gian đấy, con mèo cái già trở về nhà. Nó nằm trên bậc thêm sưởi nắng. Tôi thấy người nó to hơn, và có vẻ nặng nề, bữa ăn không hết đĩa cơm. Nó trở nên lười biếng, chỉ suốt ngày cuộn mình nằm ngủ. Bà tôi ngồi tựa cửa, nhìn sang nó, thở dài. Tôi không biết bà đang nghĩ gì, chắc vẫn chỉ có thế thôi! Có tin của cô tôi ở tỉnh nào đấy xa xa. Một buổi chiều, ông bưu điện tìm đến đưa cho bà tôi cái phong bì màu xanh xanh hồng hồng, thơm thơm mùi nước hoa. Tôi cầm nó xăm xoi. Từ bé tôi mới nhìn thấy cái phong bì đẹp như thế, cứ y như... Tây. Tối, ông Hân sang chơi, bà tôi đưa cái thư cho ông đọc. Ðọc xong ông Hân với bà tôi ngồi nói chuyện, tôi nằm ê a hát mấy bài hát trẻ con cũ rích, và ngủ quên từ lúc nào. Hôm sau ông Hân đi đâu đấy, không ở nhà. Ba hôm sau nữa.... Cho đến lúc trời xâm xẩm tối, ông Hân đeo lỉnh kỉnh Õ những cái túi ở đâu đó về thẳng nhà tôi. Uống ngụm nước bà tôi đưa, còn dở dang, ông Hân đứng lên dốc ngược mấy cái túi, các thứ lăn ra giường. Tôi ngạc nhiên giương mắt nhìn. Ông Hân cầm con búp bê tóc vàng: "Con búp bê này, dì Mân gửi cho cháu. Cầm lấy mà chơi!". Tôi ôm em bé búp bê, ngỡ như là trong tưởng tượng. Lần đầu tiên, tôi thấy bà tôi cười. Ông Hân phá bụi mây ngăn giữa hai nhà, tôi chạy loăng quăng như con loi choi mà ngồi chơi với em bé búp bê của mình: "Cháu sẽ gọi là ông ngoại". Ông Hân nghỉ tay vào thềm ngồi hút thuốc, bà tôi ngồi bên cạnh rót nước chè cho ông. Tôi nghĩ, ông Hân như cái cột lắp cánh cửa sắp rơi ra của nhà tôi, là chỗ cho bà tôi tựa. Năm ấy tôi mười tuổi. Năm ấy con mèo cái già có bộ lông màu xám tro đẻ được ba con. Hai con khoang và một con tam thể. Năm ấy bầy chim lại tìm về làm tổ, hót vang ở khu vườn. | | |  |  |
Bí ẩn của làn nước Các dòng sông trôi đi như thời gian, và cũng như thời gian, trên mặt nước các triền sông biết bao nhiêu là chuyện đời đã diễn rà.Nhất là về đêm, trên làn nước của dòng sông quê hương tôi lấp lánh hằng hà những đốm sáng bí ẩn, có cả điều bí ẩn của đời tôi. Năm ấy, nhằm trúng đỉnh lũ đêm Rằm tháng Bảy, một loạt bom Mỹ phá tan vệt đê canh giữ đằng trước làng tôi. Dứt dây nổ của bom và tiếng gầm ghê rợn của máy bay cường kích là chuỗi ầm ầm long lở của dòng sông phá bung đê tràn ngang vào đồng ruộng. Từ trên điển canh tôi chạy lao về làng. Hồi chiều nghe tin vợ ở nhà trở dạ nhưng tôi không thể rời vị trí hộ đê. Bây giờ giời đất sập rồi, trong tôi chỉ còn con tôi, vợ tôì. Tôi dốc toàn lực bình sinh vào đôi chân. Ðằng sau, cơn đại hồng thủy đuổi bén gót. Nước đã ngập làng. Tôi về, kịp dìu vợ leo lên mái thì vừa đợt dâng nước thứ hai. Mái nhà tranh của vợ chồng tôi bị lôi đi trong đêm. Ðến khi mái rạ sắp rã tan ra thì ơn trời nó vương vào thân đa trước đình làng. Ðã cả một đám đông bám trên các cành. Nhiều bàn tay chìa xuống giúp tôi đỡ vợ con trèo lên. Vợ tôi ôm khư khư đứa con mới sinh, nhất định không để tôi bế đỡ. - Con trai ... con trai mà... yên tâm, con trai ... Ðể yên em ẵm, anh vụng lắm... Nhiều giờ trôi quạ. Mưa tuôn, gió thổì. Mực nước không dâng cao hơn, nhưng chảy xiết hơn. Cây đa đầy người hơn. Tôi mỏi nhừ. Tay ôm chặt vợ, tay níu mình vào chạc cây.Õ Vợ tôi yếu lả, ướt lướt thướt, lạnh ngắt. Khoảng gần sáng, bỗng có tiếng quẫy nước ngay dưới cành đa của vợ chồng tôì. Một giọng nghẹn sặc với lên: - Cứu mẹ con tôi mấy ... cứu mấy ... con gái tôi ... Một bàn tay nhớt và lạnh như tay ma rờ vào chân tôi đang buông thõng. Tôi vội cúi xuống, đưa tay rà. Nhưng bàn tay của người đàn bà dưới nước truội đi, chìm nghỉm. Cành đa kêu rắc, chao mạnh. Vợ tôi "ối" kêu một tiếng thảng thốt, và "ùm", con trai tôi, đứa con sơ sinh tôi chưa được nhìn thấy mặt, tuột khỏi bọc ni lông trên tay mẹ nó, san xuống làn nuớc tối tăm. - Trời ơi! Con tôi ...! - Vợ tôi hét rú lên và lao ngay lập tức xuống hòng chụp lấy con. Tôi phóng mình theo. Nước lạnh, ngầu bùn, sâu hút và cuốn mạnh. Tôi vớ kịp thằng con, nhao vội lên, trao nó cho những bàn tayđang chìa xuống, rồi lại lặn tiếp ngay để cứu vợ. Nhiều người phi xuống theo để trợ sức tôi ... Tôi tỉnh lại, thấy trời sáng rồi và đã tạnh mưa. Tôi nằm trong khoang một ca nô cứu nạn đầy ắp ngườì. Hồi đêm, tôi đã vật lộn điên dại quyết sống mái một phen với làn nước giết người, nhưng tôi đã thua cuộc, ứa ra cả máu tai máu mũi mà không những không cứu nổi vợ, đến thi thể cô ấy cũng bất lực không tìm thấỳ. Khi ca nô quân đội tới, mọi người đã phải dùng sức để buộc tôi rời mặt nước. Kiệt sức, tôi ngất đì. Khổ đau, tôi tỉnh dậy, nước mắt nóng rực, tê nhói. Một chị phụ nữ chen tới bên tôi, lên lời an ủi: - Phận chị ấy đã vậy, thôi thì anh phải nén lòng lại, giữ sức khoẻ mà nuôi con. Ơn trời, anh còn kịp cứu được cháu. Chao ôi, vừa kịp khóc chào đời đã trải một cơn kinh hoàng hú vía. Anh coi con anh này. Cứ như không. Ðã bú, đã ngủ rồi đây nàỳ. Ngoan chưa này ... Ôi chao, nó tè dầm rồi nàỳ. Chị nựng nịu, và từ từ giở bọc chăn chiên đang ủ kín con tôì. Chị thay tã cho nó. Tôi nhìn. Choáng váng, chết lặng, tôi nén một tiếng kêu thất thanh. - Con tôi ... - Tôi òa khóc, đỡ lấy bọc chăn. - Con tôi! Từ bấy tới nay, thời gian trôi qua và triền nước trôi đi, tôi đã có tuổi và con gái tôi đã thành một thiếu nữ đẹp nhất làng. Nó là đứa con của làn nước, mọi người đều nói thế bởi vì chuyện nó sa xuống dòng nước lụt rồi được cha nó cứu lên thì cả làng ai cũng biết. Nhưng điều bí mật kia thì không ai hay, kể cả con gái tôi nó cũng không thể biết. Chỉ có dòng sông biết. Có ngày nào mà tôi không ra đê ngắm làn nước trôi. Vợ tôi, con trai tôi và người đàn bà vô danh nhìn tôi từ đáy nước. Thời gian, năm tháng cứ trôi, dòng sông và lịch sử, tất thảy đều đổi thay nhưng mà niềm đau của đời tôi thì khôn nguôi bởi vì ấy là một niềm đau không thể nói nên lờì. |
| |